客北平闻行人之语感而成诗(四首)

(明代)宋讷

虎将朱旗直指燕,燕山王气便萧然。
轻如晋武平吴日,远似唐皇幸蜀年。
朝市夜沉三辅月,禁闱寒断六宫烟。
延春阁上秋风早,散作哀音泣播迁。
将士城门解甲初,不知相府已收图。
霓裳宫女吴船载,胡服朝臣汉驿趋。
甲第松筠几家在,名园花草一时无。
行人千步廊前过,犹指宫墙说大都。
相臣无策奏岩廊,倾国倾城总祸殃。
同辇谁辞婕妤诏,后庭多学丽华妆。
出墙御柳先零雨,入塞宫花半谢霜。
毕竟玉颜成底事,空遗残粉污椒房。
几回人起乱中华,僣赏轻颁将相麻。
示俭岩宸空植草,助娇上苑浪移花。
当年翠辇三山路,此日毡车万里沙。
自古国亡缘女祸,天魔直舞到天涯。

《客北平闻行人之语感而成诗(四首)》拼音标注

kè běi píng wén xíng rén zhī yǔ gǎn ér chéng shī ( sì shǒu )
hǔ jiāng zhū qí zhí zhǐ yàn,
yàn shān wáng qì biàn xiāo rán。
qīng rú jìn wǔ píng wú rì,
yuǎn sì táng huáng xìng shǔ nián。
zhāo shì yè chén sān fǔ yuè,
jìn wéi hán duàn lìu gōng yān。
yán chūn gé shàng qīu fēng zǎo,
sàn zuò āi yīn qì bō qiān。
jiāng shì chéng mén jiě jiǎ chū,
bù zhī xiāng fǔ yǐ shōu tú。
ní cháng gōng nv̌ wú chuán zài,
hú fú zhāo chén hàn yì qū。
jiǎ dì sōng yún jī jiā zài,
míng yuán huā cǎo yī shí wú。
xíng rén qiān bù láng qián guò,
yóu zhǐ gōng qiáng shuō dà dū。
xiāng chén wú cè zòu yán láng,
qīng guó qīng chéng zǒng huò yāng。
tóng niǎn shúi cí jié yú zhào,
hòu tíng duō xué lì huá zhuāng。
chū qiáng yù lǐu xiān líng yǔ,
rù sāi gōng huā bàn xiè shuāng。
bì jìng yù yán chéng dǐ shì,
kōng yí cán fěn wū jiāo fáng。
jī húi rén qǐ luàn zhōng huá,
jiàn shǎng qīng bān jiāng xiāng má。
shì jiǎn yán chén kōng zhí cǎo,
zhù jiāo shàng yuàn làng yí huā。
dāng nián cùi niǎn sān shān lù,
cǐ rì zhān chē wàn lǐ shā。
zì gǔ guó wáng yuán nv̌ huò,
tiān mó zhí wǔ dào tiān yá 。