高平儒牛好古以独茧引丝为扇因见赠戏以诗答之

(明代)宋讷

玉斧亲修月一轮,清光便与素娥分。丹砂光木为乌玉,春茧引丝成白云。

非素非纨惊老眼,不华不俗漾清芬。午窗推枕凉风发,错认新诗写练裙。

《高平儒牛好古以独茧引丝为扇因见赠戏以诗答之》拼音标注

gāo píng rú níu hǎo gǔ yǐ dú chóng yǐn sī wèi shàn yīn jiàn zèng xì yǐ shī dá zhī
yù fǔ qīn xīu yuè yī lún,
qīng guāng biàn yǔ sù é fēn。
dān shā guāng mù wèi wū yù,
chūn chóng yǐn sī chéng bái yún。
fēi sù fēi wán liáng lǎo yǎn,
bù huá bù sú yàng qīng fēn。
wǔ chuāng tūi zhěn liáng fēng fā,
cuò rèn xīn shī xiě liàn qún。