哭赵东阁

(宋代)宋庆之

秋风惨欲割,秋月明不发。
谁令声名高,竟使寿命折。
往年失四灵,诗道微一发。
缟素革织组,宫徵节乱聒。
力排唐末陋,意与风雅轧。
清庙不待陈,黄壤讵能没。
新篇今寂寞,故墨慎无忽。

《哭赵东阁》拼音标注

kū zhào dōng gé
qīu fēng cǎn yù gē,
qīu yuè míng bù fā。
shúi lìng shēng míng gāo,
jìng shǐ shòu mìng zhé。
wǎng nián shī sì líng,
shī dào wēi yī fā。
gǎo sù gé zhī zǔ,
gōng zhēng jié luàn guā。
lì pái táng mò lòu,
yì yǔ fēng yǎ yà。
qīng miào bù dài chén,
huáng rǎng jù néng méi。
xīn piān jīn jì mò,
gù mò shèn wú hū 。