见白发有感

(宋代)宋庠

昔人三十二,已赋二毛悲。
况乃踰强仕,何能怨始衰。
星星簪外出,冉冉鑑中垂。
颜负前丹渥,心惊故石移。
袁公忧汉室,蜀客问湘累。
此际重搔首,孤怀君讵知。

《见白发有感》拼音标注

jiàn bái fā yǒu gǎn
xī rén sān shí èr,
yǐ fù èr máo bēi。
kuàng nǎi yú qiáng shì,
hé néng yuàn shǐ shuāi。
xīng xīng zān wài chū,
rǎn rǎn jiàn zhōng chúi。
yán fù qián dān wò,
xīn liáng gù shí yí。
yuán gōng yōu hàn shì,
shǔ kè wèn xiāng lèi。
cǐ jì zhòng sāo shǒu,
gū huái jūn jù zhī 。