哭公实学士

(宋代)宋庠

高子北方士,才为国之华。
灵襟绝尘藻,丽藻纷春葩。
虽云服韁锁,高意笼青霞。
子昔久蒙润,逢辰亨乃嘉。
联飞奉台阁,相顾引龟緺。
鲍叔不予怯,楚臣宁妆瑕。
诏书频出沐,归辔屡回车。
时过蒋生径,或诣子云家。
柏将松立悦,人与室非遐。
自谓百年分,风期何所嗟。
君命良不淑,浮生兹有涯。
沈疴犯霜露,幽识发龙蛇。
美志一朝尽,馀哀千古赊。
招魂知是否,生肘讵真耶。
涂斤失郢匠,膝席夭长沙。
青黄饰沟木,藩褥坠风花。
世事一以谬,何言定隆窊。
都门执讴绋,原路引哀笳。
夕云旌外惨,春日塚头斜。
自此掩瑶轸,其谁知伯牙。

《哭公实学士》拼音标注

kū gōng shí xué shì
gāo zǐ běi fāng shì,
cái wèi guó zhī huá。
líng jīn jué chén zǎo,
lì zǎo fēn chūn pā。
sūi yún fú jiāng suǒ,
gāo yì lóng qīng xiá。
zǐ xī jǐu méng rùn,
féng chén hēng nǎi jiā。
lián fēi fèng tái gé,
xiāng gù yǐn gūi guā。
bào shū bù yú qiè,
chǔ chén níng zhuāng xiá。
zhào shū pín chū mù,
gūi pèi lv̌ húi chē。
shí guò jiǎng shēng jìng,
huò yì zǐ yún jiā。
bǎi jiāng sōng lì yuè,
rén yǔ shì fēi xiá。
zì wèi bǎi nián fēn,
fēng qī hé suǒ jiē。
jūn mìng liáng bù shú,
fú shēng zī yǒu yá。
shěn kē fàn shuāng lù,
yōu shì fā lóng shé。
měi zhì yī zhāo jǐn,
yú āi qiān gǔ shē。
zhāo hún zhī shì fǒu,
shēng zhǒu jù zhēn yé。
tú jīn shī yǐng jiàng,
xī xí yāo cháng shā。
qīng huáng shì gōu mù,
fán rù zhùi fēng huā。
shì shì yī yǐ mìu,
hé yán dìng lóng wā。
dū mén zhí ōu fú,
yuán lù yǐn āi jiā。
xī yún jīng wài cǎn,
chūn rì zhǒng tóu xié。
zì cǐ yǎn yáo zhěn,
qí shúi zhī bó yá 。