洛城秋雨
(宋代)宋庠
霜月兼寒雨,高斋伴寂寥。
已能阴漠漠,更自韵萧萧。
宫迥天低阙,津长雾失桥。
芦灰迷桂晕,梁屋掩霞朝。
烟重兰摧叶,风凄柳劲条。
远沉缑鹤唳,轻送洛鸿飘。
瓮圃应馀汲,芝岩定长苗。
有人思旧隐,归驾不须招。
已能阴漠漠,更自韵萧萧。
宫迥天低阙,津长雾失桥。
芦灰迷桂晕,梁屋掩霞朝。
烟重兰摧叶,风凄柳劲条。
远沉缑鹤唳,轻送洛鸿飘。
瓮圃应馀汲,芝岩定长苗。
有人思旧隐,归驾不须招。
《洛城秋雨》拼音标注
luò chéng qīu yǔ
shuāng yuè jiān hán yǔ,
gāo zhāi bàn jì liáo。
yǐ néng yīn mò mò,
gèng zì yùn xiāo xiāo。
gōng jiǒng tiān dī què,
jīn cháng wù shī qiáo。
lú hūi mí gùi yūn,
liáng wū yǎn xiá zhāo。
yān zhòng lán cūi yè,
fēng qī lǐu jìng tiáo。
yuǎn chén gōu hè lì,
qīng sòng luò hóng piāo。
wèng pǔ yìng yú jí,
zhī yán dìng cháng miáo。
yǒu rén sī jìu yǐn,
gūi jià bù xū zhāo 。