季秋晓出题出光寺

(宋代)宋庠

旦夕人语喧,汎舟北城曲。
十里望禅刹,飘若尘外躅。
是日秋宇高,清辉澹晨旭。
林风唱残蜩,泽稗下饥鹄。
野实迎露黄,川芜傲霜绿。
循涯得微径,捨楫步幽麓。
佛寺讶靓深,僧庐互重複。
山气导真想,天香洗烦欲。
嗟余秉微尚,丘壑返初服。
失计蹈尘嚣,虚名玷缨毂。
妄排金马门,谬草紫泥牍。
温省专慎辞,中阶佐调餗。
器偏固自倾,绠短良难续。
何言一麾出,尚参九州牧。
恩深无后疵,颜靦有馀恧。
孔训懲惮改,羲爻许频复。
朅来清净区,冀脱泥涂辱。
醉象或可调,藩羝悔前觸。
万缘自我空,至道非外勗。
聊谨三载期,吾得事栖伏。

《季秋晓出题出光寺》拼音标注

jì qīu xiǎo chū tí chū guāng sì
dàn xī rén yǔ xuān,
fàn zhōu běi chéng qū。
shí lǐ wàng shàn chà,
piāo ruò chén wài zhú。
shì rì qīu yǔ gāo,
qīng hūi dàn chén xù。
lín fēng chàng cán tiáo,
zé bài xià jī hú。
yě shí yíng lù huáng,
chuān wú ào shuāng lv̀。
xún yá dé wēi jìng,
shě jí bù yōu lù。
fó sì yà jìng shēn,
sēng lú hù zhòng fù。
shān qì dǎo zhēn xiǎng,
tiān xiāng xǐ fán yù。
jiē yú bǐng wēi shàng,
qīu hè fǎn chū fú。
shī jì dǎo chén xiāo,
xū míng diàn yīng gǔ。
wàng pái jīn mǎ mén,
mìu cǎo zǐ ní dú。
wēn shěng zhuān shèn cí,
zhōng jiē zuǒ diào sù。
qì piān gù zì qīng,
gěng duǎn liáng nán xù。
hé yán yī hūi chū,
shàng cān jǐu zhōu mù。
ēn shēn wú hòu cī,
yán tiǎn yǒu yú nv̀。
kǒng xùn chéng dàn gǎi,
xī yáo xǔ pín fù。
qiè lái qīng jìng qū,
jì tuō ní tú rǔ。
zùi xiàng huò kě diào,
fán dī hǔi qián chù。
wàn yuán zì wǒ kōng,
zhì dào fēi wài xù。
liáo jǐn sān zài qī,
wú dé shì qī fú 。