闻易实甫比部入蜀题诗却寄

(清代)宋育仁

昔年逢君宣南陌,裘马追从上京客。便拟承明坐奏书,直上金门前射策。

春坊失路空归来,芳皋绿草华已衰。遥望湘水日千里,风波莫致平生怀。

长卿倦游称不仕,颇念邹枚旧游止。琴歌断歇江海辽,卑车远走成都市。

春鸿苍苍渡远云,此时凝望正思君。东风含薰飒然至,婉婉兰芳似可亲。

离日骎骎见时晚,朝暮如流心不断。相思桂树自千年,千年历尽终须见。

萍花齐绿芳气深,登萍骋望伤追寻。南觅浮家不得去,俯仰怀抱成古今。

抱膝高歌倦尘事,缘情哀乐无终始。幽篁窈窕声正哀,日夕望君抱琴至。

《闻易实甫比部入蜀题诗却寄》拼音标注

wén yì shí fǔ bǐ bù rù shǔ tí shī què jì
xī nián féng jūn xuān nán mò,
qíu mǎ zhūi cóng shàng jīng kè。
biàn nǐ chéng míng zuò zòu shū,
zhí shàng jīn mén qián shè cè。
chūn fāng shī lù kōng gūi lái,
fāng gāo lv̀ cǎo huá yǐ shuāi。
yáo wàng xiāng shǔi rì qiān lǐ,
fēng bō mò zhì píng shēng huái。
cháng qīng juàn yóu chēng bù shì,
pǒ niàn zōu méi jìu yóu zhǐ。
qín gē duàn xiē jiāng hǎi liáo,
bēi chē yuǎn zǒu chéng dū shì。
chūn hóng cāng cāng dù yuǎn yún,
cǐ shí níng wàng zhèng sī jūn。
dōng fēng hán xūn sà rán zhì,
wǎn wǎn lán fāng sì kě qīn。
lí rì qīn qīn jiàn shí wǎn,
zhāo mù rú líu xīn bù duàn。
xiāng sī gùi shù zì qiān nián,
qiān nián lì jǐn zhōng xū jiàn。
píng huā qí lv̀ fāng qì shēn,
dēng píng chěng wàng shāng zhūi xún。
nán mì fú jiā bù dé qù,
fǔ yǎng huái bào chéng gǔ jīn。
bào xī gāo gē juàn chén shì,
yuán qíng āi lè wú zhōng shǐ。
yōu huáng yǎo tiǎo shēng zhèng āi,
rì xī wàng jūn bào qín zhì。