洪阳洞
(宋代)宋之瑞
天台自是神仙窟,常恨平生游未足。朅来访古得洪阳,不惮攀跻冒炎酷。
当年事往虽渺茫,至今峭壁摩空苍。豁从洞口见穿穴,始信灵迹由天藏。
细泉滴乳散璎珞,乱石排衙互拿攫。上施床几看烧丹,旁布塍畦閒种药。
虚舟聊具仍驭风,灵源暗与江流通。欲携束缊恣幽讨,却疑深处藏蛟龙。
惜哉此境真奇绝,地偏往往成湮没。仅存野庙傍山阿,傥非好事谁留辙。
吾衰重到定无期,肯辞茧足陵丹梯。共言荆榛无路入,徒羡翠羽穿林飞。
安知咫尺蓬莱隔,邂逅仙人还不识。谩书所历记吾曹,归向天台诧泉石。
《洪阳洞》拼音标注
hóng yáng dòng
tiān tái zì shì shén xiān kū,
cháng hèn píng shēng yóu wèi zú。
qiè lái fǎng gǔ dé hóng yáng,
bù dàn pān jī mào yán kù。
dāng nián shì wǎng sūi miǎo máng,
zhì jīn qiào bì mó kōng cāng。
huō cóng dòng kǒu jiàn chuān xué,
shǐ xìn líng jī yóu tiān cáng。
xì quán dī rǔ sàn yīng luò,
luàn shí pái yá hù ná jué。
shàng shī chuáng jī kàn shāo dān,
páng bù chéng qí xián zhǒng yào。
xū zhōu liáo jù réng yù fēng,
líng yuán àn yǔ jiāng líu tōng。
yù xié shù yūn zì yōu tǎo,
què yí shēn chù cáng jiāo lóng。
xī zāi cǐ jìng zhēn qí jué,
dì piān wǎng wǎng chéng yīn méi。
jǐn cún yě miào bàng shān ā,
tǎng fēi hǎo shì shúi líu chè。
wú shuāi zhòng dào dìng wú qī,
kěn cí chóng zú líng dān tī。
gòng yán jīng zhēn wú lù rù,
tú xiàn cùi yǔ chuān lín fēi。
ān zhī zhǐ chǐ péng lái gé,
xiè hòu xiān rén huán bù shì。
mán shū suǒ lì jì wú cáo,
gūi xiàng tiān tái chà quán shí。