谢馈药

(宋代)宋自适

投老如僧不出家,羸躯无奈病相加。
头旋躯倚当风柳,目眩如看隔雾花。
高束诗书参素问,尽抛琴剑学丹砂。
旧时载酒今怀药,解识扬雄独有巴。

《谢馈药》拼音标注

xiè kùi yào
tóu lǎo rú sēng bù chū jiā,
léi qū wú nài bìng xiāng jiā。
tóu xuán qū yǐ dāng fēng lǐu,
mù xuàn rú kàn gé wù huā。
gāo shù shī shū cān sù wèn,
jǐn pāo qín jiàn xué dān shā。
jìu shí zài jǐu jīn huái yào,
jiě shì yáng xióng dú yǒu bā 。