次韵舒尧文祈雪雾猪泉
(宋代)苏轼
苍鹅冰罪亦可怜,斩颈横盘不敢哭。
岂知泉下有猪龙,卧枕雷车踏阴轴。
前年太守为旱请,雨点随人如撒菽。
太守归国龙归泉,至今人咏淇园绿。
我今又复罹此旱,凛凛疲民在沟渎。
却寻旧迹叩神泉,坐客仍携王子渊。
看草中和乐职颂,新声妙悟慰华颠。
晓来泉上东风急,须上冰珠老蛟泣。
怪词欲逼龙飞起,险韵不量吾所及。
行看积雪厚埋牛,谁与春工掀百蛰。
此时还复借君诗,余力汰辀仍贯笠。
挥毫落纸勿言疲,惊龙再起震失匙。
《次韵舒尧文祈雪雾猪泉》拼音标注
cì yùn shū yáo wén qí xuě wù zhū quán
cháng xiào shé yì yī cùn fù,
xián bīng tǔ báo hé shí zú。
cāng é bīng zùi yì kě lián,
zhǎn jǐng héng pán bù gǎn kū。
qǐ zhī quán xià yǒu zhū lóng,
wò zhěn léi chē tà yīn zhóu。
qián nián tài shǒu wèi hàn qǐng,
yǔ diǎn súi rén rú sā shú。
tài shǒu gūi guó lóng gūi quán,
zhì jīn rén yǒng qí yuán lv̀。
wǒ jīn yòu fù lí cǐ hàn,
lǐn lǐn pí mín zài gōu dú。
què xún jìu jī kòu shén quán,
zuò kè réng xié wáng zǐ yuān。
kàn cǎo zhōng hé lè zhí sòng,
xīn shēng miào wù wèi huá diān。
xiǎo lái quán shàng dōng fēng jí,
xū shàng bīng zhū lǎo jiāo qì。
guài cí yù bī lóng fēi qǐ,
xiǎn yùn bù liàng wú suǒ jí。
xíng kàn jī xuě hòu mái níu,
shúi yǔ chūn gōng xiān bǎi zhí。
cǐ shí huán fù jiè jūn shī,
yú lì tài zhōu réng guàn lì。
hūi háo luò zhǐ wù yán pí,
liáng lóng zài qǐ zhèn shī chí。
《次韵舒尧文祈雪雾猪泉》题解
作为徐州太守的苏轼,记述到雾猪泉祈雪的情景。也是一首次韵好友舒尧文的和诗。祈雪虽为迷信活动,说明作者当时思想的局限性,但也体现了苏轼的忧国忧民思想。