红梅三首
(宋代)苏轼
怕愁贪睡独开迟,自恐冰容不入时。
故作小红桃杏色,尚余孤瘦雪霜姿。
寒心未肯随春态,酒晕无端上玉肌。
诗老不知梅格在,更看绿叶与青枝。
雪里开花却是迟,何如独占上春时。
也知造物含深意,故与施朱发妙姿。
细雨裛残千颗泪,轻寒瘦损一分肌。
不应便杂夭桃杏,半点微酸已著枝。
幽人自恨探春迟,不见檀心未吐时。
丹鼎夺胎那是宝,玉人頩颊更多姿。
抱丛暗蕊初含子,落盏穠香已透肌。
乞与徐熙新画样,竹间璀璨出斜枝。
《红梅三首》拼音标注
hóng méi sān shǒu
pà chóu tān shùi dú kāi chí,
zì kǒng bīng róng bù rù shí。
gù zuò xiǎo hóng táo xìng sè,
shàng yú gū shòu xuě shuāng zī。
hán xīn wèi kěn súi chūn tài,
jǐu yūn wú duān shàng yù jī。
shī lǎo bù zhī méi gé zài,
gèng kàn lv̀ yè yǔ qīng zhī。
xuě lǐ kāi huā què shì chí,
hé rú dú zhān shàng chūn shí。
yě zhī zào wù hán shēn yì,
gù yǔ shī zhū fā miào zī。
xì yǔ yì cán qiān kē lèi,
qīng hán shòu sǔn yī fēn jī。
bù yìng biàn zá yāo táo xìng,
bàn diǎn wēi suān yǐ zhù zhī。
yōu rén zì hèn tàn chūn chí,
bù jiàn tán xīn wèi tǔ shí。
dān dǐng duó tāi nà shì bǎo,
yù rén pīng jiá gèng duō zī。
bào cóng àn rǔi chū hán zǐ,
luò zhǎn nóng xiāng yǐ tòu jī。
qǐ yǔ xú xī xīn huà yáng,
zhú jiān cǔi càn chū xié zhī。