天竺寺(并引)

(宋代)苏轼

予年十二,先君自虔州归,为予言:“近城山中天竺寺,有乐天亲书诗云:一山门作两山门,两寺原従一寺分。
东涧水流西涧水,南山云起北山云。
前台花发后台见,上界钟清下界闻。
遥想吾师行道处,天香桂子落纷纷。
笔势奇逸,墨迹如新。
”今四十七年矣。
予来访之,则诗已亡,有刻石存耳,感涕不已,而作是诗。
香山居士留遗迹,天竺禅师有故家。
空咏连珠吟叠壁,已亡飞鸟失惊蛇。
林深野桂寒无子,雨浥山姜病有花。
四十七年真一梦,天涯流落涕横斜。

《天竺寺(并引)》拼音标注

tiān zhú sì ( bìng yǐn )
yú nián shí èr,
xiān jūn zì qián zhōu gūi,
wèi yú yán : “ jìn chéng shān zhōng tiān zhú sì,
yǒu lè tiān qīn shū shī yún : yī shān mén zuò liǎng shān mén,
liǎng sì yuán cóng yī sì fēn。
dōng jiàn shǔi líu xī jiàn shǔi,
nán shān yún qǐ běi shān yún。
qián tái huā fā hòu tái jiàn,
shàng jiè zhōng qīng xià jiè wén。
yáo xiǎng wú shī xíng dào chù,
tiān xiāng gùi zǐ luò fēn fēn。
bǐ shì qí yì,
mò jī rú xīn。
” jīn sì shí qī nián yǐ。
yú lái fǎng zhī,
zé shī yǐ wáng,
yǒu kè shí cún ěr,
gǎn tì bù yǐ,
ér zuò shì shī。
xiāng shān jū shì líu yí jī,
tiān zhú shàn shī yǒu gù jiā。
kōng yǒng lián zhū yín dié bì,
yǐ wáng fēi niǎo shī liáng shé。
lín shēn yě gùi hán wú zǐ,
yǔ yì shān jiāng bìng yǒu huā。
sì shí qī nián zhēn yī mèng,
tiān yá líu luò tì héng xié 。