是日宿水陆寺寄北山清顺僧二首

(宋代)苏轼

草没河堤雨暗村,寺藏修竹不知门。
拾薪藏药怜僧病,扫地焚香净客魂。
农事未休侵小雪,佛灯初上报黄昏。
年来渐识幽居味,思与高人对榻论。
长嫌钟鼓聒湖山,此境萧条却自然。
乞食绕村真为饱,无言对客本非禅。
披榛觅路冲泥入,洗足关门听雨眠。
遥想后身穷贾岛,夜寒应耸作诗肩。

《是日宿水陆寺寄北山清顺僧二首》拼音标注

shì rì sù shǔi lù sì jì běi shān qīng shùn sēng èr shǒu
cǎo méi hé dī yǔ àn cūn,
sì cáng xīu zhú bù zhī mén。
shí xīn cáng yào lián sēng bìng,
sǎo dì fén xiāng jìng kè hún。
nóng shì wèi xīu qīn xiǎo xuě,
fó dēng chū shàng bào huáng hūn。
nián lái jiàn shì yōu jū wèi,
sī yǔ gāo rén dùi tà lùn。
cháng xián zhōng gǔ guā hú shān,
cǐ jìng xiāo tiáo què zì rán。
qǐ shí rào cūn zhēn wèi bǎo,
wú yán dùi kè běn fēi shàn。
pī zhēn mì lù chōng ní rù,
xǐ zú guān mén tīng yǔ mián。
yáo xiǎng hòu shēn qióng jiǎ dǎo,
yè hán yìng sǒng zuò shī jiān 。