赠写御容妙善师

(宋代)苏轼

忆昔射策干先皇,珠帘翠幄分两厢。
紫衣中使下传诏,跪捧冉冉闻天香。
仰观眩晃目生晕,但见晓色开扶桑。
迎阳晚出步就坐,绛纱玉斧光照廊。
野人不识日月角,仿佛尚记重瞳光。
三年归来真一梦,桥山松桧凄风霜。
天容玉色谁敢画,老师古寺昼闭房。
梦中神授心有得,觉来信手笔已忘。
幅巾常服俨不动,孤臣入门涕自滂。
元老侑坐须眉古,虎臣立侍冠剑长。
平生惯写龙凤质,肯顾草间猿与獐。
都人踏破铁门限,黄金白璧空堆床。
尔来摹写亦到我,谓是先帝白发郎。
不须览镜坐自了,明年乞身归故乡。

《赠写御容妙善师》拼音标注

zèng xiě yù róng miào shàn shī
yì xī shè cè gān xiān huáng,
zhū lián cùi wò fēn liǎng xiāng。
zǐ yī zhōng shǐ xià chuán zhào,
gùi pěng rǎn rǎn wén tiān xiāng。
yǎng guān xuàn huǎng mù shēng yūn,
dàn jiàn xiǎo sè kāi fú sāng。
yíng yáng wǎn chū bù jìu zuò,
jiàng shā yù fǔ guāng zhào láng。
yě rén bù shì rì yuè jiǎo,
fǎng fó shàng jì zhòng tóng guāng。
sān nián gūi lái zhēn yī mèng,
qiáo shān sōng kuài qī fēng shuāng。
tiān róng yù sè shúi gǎn huà,
lǎo shī gǔ sì zhòu bì fáng。
mèng zhōng shén shòu xīn yǒu dé,
jué lái xìn shǒu bǐ yǐ wàng。
fú jīn cháng fú yǎn bù dòng,
gū chén rù mén tì zì pāng。
yuán lǎo yòu zuò xū méi gǔ,
hǔ chén lì shì guān jiàn cháng。
píng shēng guàn xiě lóng fèng zhí,
kěn gù cǎo jiān yuán yǔ zhāng。
dū rén tà pò tiě mén xiàn,
huáng jīn bái bì kōng dūi chuáng。
ěr lái mó xiě yì dào wǒ,
wèi shì xiān dì bái fā láng。
bù xū lǎn jìng zuò zì le,
míng nián qǐ shēn gūi gù xiāng。

《赠写御容妙善师》赏析

  这是一首赠诗。开头回忆早年朝中旧事,表达对先皇的眷恋。中间称赞妙善宫中写真如生。结尾点明自己人老发白,已有归乡之志。