鹧鸪天(陈公密出侍儿素娘 歌紫玉箫曲 劝老人酒。老人饮尽因为赋此词)

(宋代)苏轼

笑捻红梅亸翠翘。扬州十里最娇饶。夜来绮席亲曾见,撮得精神滴滴娇。
娇后眼,舞时腰。刘郎几度欲魂消。明朝酒醒知何处,肠断云间紫玉箫。

《鹧鸪天(陈公密出侍儿素娘,歌紫玉箫曲,劝老人酒。老人饮尽因为赋此词)》拼音标注

zhè gū tiān ( chén gōng mì chū shì ér sù niáng,gē zǐ yù xiāo qū,quàn lǎo rén jǐu。lǎo rén yǐn jǐn yīn wèi fù cǐ cí )
xiào niǎn hóng méi duǒ cùi qiáo。
yáng zhōu shí lǐ zùi jiāo ráo。
yè lái qǐ xí qīn céng jiàn,
cuō dé jīng shén dī dī jiāo。
jiāo hòu yǎn,
wǔ shí yāo。
líu láng jī dù yù hún xiāo。
míng zhāo jǐu xǐng zhī hé chù,
cháng duàn yún jiān zǐ yù xiāo。