题岑氏心远亭

(宋代)苏过

君不见郑崇门前闹如市,此心不碍如秋水。又不见翟公之门空设罗,翻为交情生愠喜。

岂知靖节弃官归,五斗难堪折腰耻。结庐何必在山泽,方寸湛然遗远迩。

君家小园才数亩,竹柏萧森间桃李。幽亭容膝审易安,不羡华堂失梓杞。

平生少游真吾师,自欲浮沈老闾里。故应从事三径乐,更效子綦今隐几。

君看六凿无天游,妇姑攘夺无穷已。远人无累超物表,云梦胸中吞芥子。

纷纷朝市我无与,毂击肩摩同一轨。高情缥缈谢尘寰,怅望云山友黄绮。

《题岑氏心远亭》拼音标注

tí cén shì xīn yuǎn tíng
jūn bù jiàn zhèng chóng mén qián nào rú shì,
cǐ xīn bù ài rú qīu shǔi。
yòu bù jiàn dí gōng zhī mén kōng shè luō,
fān wèi jiāo qíng shēng yùn xǐ。
qǐ zhī jìng jié qì guān gūi,
wǔ dǒu nán kān zhé yāo chǐ。
jié lú hé bì zài shān zé,
fāng cùn zhàn rán yí yuǎn ěr。
jūn jiā xiǎo yuán cái shù mǔ,
zhú bǎi xiāo sēn jiān táo lǐ。
yōu tíng róng xī shěn yì ān,
bù xiàn huá táng shī zǐ qǐ。
píng shēng shǎo yóu zhēn wú shī,
zì yù fú shěn lǎo lv́ lǐ。
gù yìng cóng shì sān jìng lè,
gèng xiào zǐ qí jīn yǐn jī。
jūn kàn lìu záo wú tiān yóu,
fù gū ràng duó wú qióng yǐ。
yuǎn rén wú lèi chāo wù biǎo,
yún mèng xiōng zhōng tūn jiè zǐ。
fēn fēn zhāo shì wǒ wú yǔ,
gǔ jí jiān mó tóng yī gǔi。
gāo qíng piǎo miǎo xiè chén huán,
chàng wàng yún shān yǒu huáng qǐ。