松风亭词
(宋代)苏过
乱一水兮清泠,绝尘市兮郊坰。郁松风之参差,忽飞构兮危亭。
悲风来兮号沧溟,寒月出兮款户庭。听万籁兮发无形,感穷岁兮物彫零。
帘舒卷兮度飞萤,白露下兮霭疏星。二江东来兮势建瓴,千山右绕兮环翠屏。
彼柴门兮昼常扃,屏外物兮返视听。嗟世故之迫隘兮,夫何异于圄囹。
幸此身之日远兮,□可逃于天刑。望神仙其咫尺兮,想羽人于杳冥。
或命驾以遨游兮,兹弭节而少停。友群仙兮役万灵,骖鸾鹤兮驾凤軿。
愿执鞭兮展軨,愧凡骨兮膻腥。余师首阳之清德兮,超千古而犹馨。
伟三闾之谅直兮,高众人而独醒。慕子房这明哲兮,学辟谷以引龄。
呜呼虽九原之不可作兮,庶斯人以发硎。
《松风亭词》拼音标注
sōng fēng tíng cí
luàn yī shǔi xī qīng líng,
jué chén shì xī jiāo jiōng。
yù sōng fēng zhī cān chà,
hū fēi gōu xī wēi tíng。
bēi fēng lái xī hào cāng míng,
hán yuè chū xī kuǎn hù tíng。
tīng wàn lài xī fā wú xíng,
gǎn qióng sùi xī wù diāo líng。
lián shū juàn xī dù fēi yíng,
bái lù xià xī ǎi shū xīng。
èr jiāng dōng lái xī shì jiàn líng,
qiān shān yòu rào xī huán cùi píng。
bǐ chái mén xī zhòu cháng jiōng,
píng wài wù xī fǎn shì tīng。
jiē shì gù zhī pò ài xī,
fū hé yì yú yǔ líng。
xìng cǐ shēn zhī rì yuǎn xī,
□ kě táo yú tiān xíng。
wàng shén xiān qí zhǐ chǐ xī,
xiǎng yǔ rén yú yǎo míng。
huò mìng jià yǐ áo yóu xī,
zī mǐ jié ér shǎo tíng。
yǒu qún xiān xī yì wàn líng,
cān luán hè xī jià fèng píng。
yuàn zhí biān xī zhǎn líng,
kùi fán gǔ xī dàn xīng。
yú shī shǒu yáng zhī qīng dé xī,
chāo qiān gǔ ér yóu xīn。
wěi sān lv́ zhī liàng zhí xī,
gāo zhòng rén ér dú xǐng。
mù zǐ fáng zhè míng zhé xī,
xué pì gǔ yǐ yǐn líng。
wū hū sūi jǐu yuán zhī bù kě zuò xī,
shù sī rén yǐ fā xíng。
- 上一篇:谢公定以所藏文与可诗示其孙骥有诗次韵
- 下一篇:次韵叔父题画木石屏风