湖口人李正臣蓄异石广袤尺馀而九峰玲珑老人名之曰壶中九华且以诗纪之命过继作

(宋代)苏过

至人寓迹尘凡中,杖头挂壶来何从。长房头眼偶澄澈,一笑市井得此翁。

试窥壶中子无物,何处著此千柱宫。毗耶华藏皆已有,不独海上栖瀛蓬。

我闻须弥纳芥子,况此空洞孰不容。何人误持一嶂出,恍是九华巉绝峰。

令人却信刘郎语,当年霹雳化九龙。谁将真形写此石,太华女几分清雄。

终当作亭号秋浦,刻公妙句传无穷。

《湖口人李正臣蓄异石广袤尺馀而九峰玲珑老人名之曰壶中九华且以诗纪之命过继作》拼音标注

hú kǒu rén lǐ zhèng chén xù yì shí guǎng mào chǐ yú ér jǐu fēng líng lóng lǎo rén míng zhī yuē hú zhōng jǐu huá qiě yǐ shī jì zhī mìng guò jì zuò
zhì rén yù jī chén fán zhōng,
zhàng tóu guà hú lái hé cóng。
cháng fáng tóu yǎn ǒu chéng chè,
yī xiào shì jǐng dé cǐ wēng。
shì kūi hú zhōng zǐ wú wù,
hé chù zhù cǐ qiān zhù gōng。
pí yé huá cáng jiē yǐ yǒu,
bù dú hǎi shàng qī yíng péng。
wǒ wén xū mí nà jiè zǐ,
kuàng cǐ kōng dòng shú bù róng。
hé rén wù chí yī zhàng chū,
huǎng shì jǐu huá chán jué fēng。
lìng rén què xìn líu láng yǔ,
dāng nián pī lì huà jǐu lóng。
shúi jiāng zhēn xíng xiě cǐ shí,
tài huá nv̌ jī fēn qīng xióng。
zhōng dāng zuò tíng hào qīu pǔ,
kè gōng miào jù chuán wú qióng。