人参

(宋代)苏过

草木异所禀,甘苦分炎凉。人参独中和,群药敢雁行。

虽微瞑眩力,颇著难老方。譬之古循吏,有益初无伤。

安神补五脏,自使精魄强。罗浮仙者居,灵质不自藏。

移根植膏壤,桠叶粲以长。东南虽异产,辽海谁能航。

誓将北归日,从我涉汉湘。种之眉山阴,得与伯仲尝。

《人参》拼音标注

rén cān
cǎo mù yì suǒ bǐng,
gān kǔ fēn yán liáng。
rén cān dú zhōng hé,
qún yào gǎn yàn xíng。
sūi wēi míng xuàn lì,
pǒ zhù nán lǎo fāng。
pì zhī gǔ xún lì,
yǒu yì chū wú shāng。
ān shén bǔ wǔ zāng,
zì shǐ jīng pò qiáng。
luō fú xiān zhě jū,
líng zhí bù zì cáng。
yí gēn zhí gāo rǎng,
yá yè càn yǐ cháng。
dōng nán sūi yì chǎn,
liáo hǎi shúi néng háng。
shì jiāng běi gūi rì,
cóng wǒ shè hàn xiāng。
zhǒng zhī méi shān yīn,
dé yǔ bó zhòng cháng。