送孙志康

(宋代)苏过

季孙爱我如美疢,孟孙恶我如药石。平生愿得逢若士,庶几爱我非姑息。

先生少抱王佐才,早以声名驰上国。白头犹著从事衫,正坐不为俗子屈。

刚风由来有家学,不信直前能缺折。世无子期谁赏音,伯牙太息弦应绝。

晚从南阳客塞上,岂为文章工草檄。厌闻可否梁丘据,磨砺正须烦子革。

先生持此虽暂合,鸿鹄要是云间翮。夜光明月遭抋剑,未肯碌碌同沙砾。

翻然赋归一何速,越吟久自同庄舄。世间轩冕岂不欲,凿枘两穷安所得。

不如乞身向嵩少,问舍求田乃良策。祖生从此须著鞭,我当继蜡登山屐。

《送孙志康》拼音标注

sòng sūn zhì kāng
jì sūn ài wǒ rú měi chèn,
mèng sūn è wǒ rú yào shí。
píng shēng yuàn dé féng ruò shì,
shù jī ài wǒ fēi gū xī。
xiān shēng shǎo bào wáng zuǒ cái,
zǎo yǐ shēng míng chí shàng guó。
bái tóu yóu zhù cóng shì shān,
zhèng zuò bù wèi sú zǐ qū。
gāng fēng yóu lái yǒu jiā xué,
bù xìn zhí qián néng quē zhé。
shì wú zǐ qī shúi shǎng yīn,
bó yá tài xī xián yìng jué。
wǎn cóng nán yáng kè sāi shàng,
qǐ wèi wén zhāng gōng cǎo xí。
yàn wén kě fǒu liáng qīu jù,
mó lì zhèng xū fán zǐ gé。
xiān shēng chí cǐ sūi zàn hé,
hóng hú yào shì yún jiān hé。
yè guāng míng yuè zāo qìn jiàn,
wèi kěn lù lù tóng shā lì。
fān rán fù gūi yī hé sù,
yuè yín jǐu zì tóng zhuāng xì。
shì jiān xuān miǎn qǐ bù yù,
záo rùi liǎng qióng ān suǒ dé。
bù rú qǐ shēn xiàng sōng shǎo,
wèn shè qíu tián nǎi liáng cè。
zǔ shēng cóng cǐ xū zhù biān,
wǒ dāng jì là dēng shān jī。