次韵谢民师

(宋代)苏过

老鹤过海仍将雏,澹然如将没齿疏。人生如寄何足道,富贵贫贱隙白驹。

飘流仅以虞夫子,饥坐弦歌古儋耳。不堪秦岭望家山,敢有玉关生入理。

广文才名三十年,困穷直到寒无毡。将军夜行遭醉尉,曲逆解衣尝刺船。

岂知雷雨来说渥,归路江山宛如昨。饥人但觉秕糠美,忧患始知田舍乐。

梦中犹记鱼相濡,庄叟屡困监河枯。聊因竞病歌归欤,宁复灿烂悲穷途。

知君笃学真为己,不从世好惟耽此。作诗颇似建安风,取友更同鲍叔义。

我闻得士朝廷尊,搢绅所寄惟斯文。象犀珠玉本安用,犹使四海争趋奔。

高人处世诚难矣,绝俗惊愚空目眯。坐令瑚琏废清庙,涧毛何由荐天子。

我羡平生马少游,不愿沟渎容吞舟。夜光明月请自閟,按剑或恐疑轻投。

《次韵谢民师》拼音标注

cì yùn xiè mín shī
lǎo hè guò hǎi réng jiāng chú,
dàn rán rú jiāng méi chǐ shū。
rén shēng rú jì hé zú dào,
fù gùi pín jiàn xì bái jū。
piāo líu jǐn yǐ yú fū zǐ,
jī zuò xián gē gǔ dān ěr。
bù kān qín líng wàng jiā shān,
gǎn yǒu yù guān shēng rù lǐ。
guǎng wén cái míng sān shí nián,
kùn qióng zhí dào hán wú zhān。
jiāng jūn yè xíng zāo zùi wèi,
qū nì jiě yī cháng cì chuán。
qǐ zhī léi yǔ lái shuō wò,
gūi lù jiāng shān wǎn rú zuó。
jī rén dàn jué bǐ kāng měi,
yōu huàn shǐ zhī tián shè lè。
mèng zhōng yóu jì yú xiāng rú,
zhuāng sǒu lv̌ kùn jiān hé kū。
liáo yīn jìng bìng gē gūi yú,
níng fù càn làn bēi qióng tú。
zhī jūn dǔ xué zhēn wèi jǐ,
bù cóng shì hǎo wéi dān cǐ。
zuò shī pǒ sì jiàn ān fēng,
qǔ yǒu gèng tóng bào shū yì。
wǒ wén dé shì zhāo tíng zūn,
jìn shēn suǒ jì wéi sī wén。
xiàng xī zhū yù běn ān yòng,
yóu shǐ sì hǎi zhēng qū bēn。
gāo rén chù shì chéng nán yǐ,
jué sú liáng yú kōng mù mǐ。
zuò lìng hú lián fèi qīng miào,
jiàn máo hé yóu jiàn tiān zǐ。
wǒ xiàn píng shēng mǎ shǎo yóu,
bù yuàn gōu dú róng tūn zhōu。
yè guāng míng yuè qǐng zì bì,
àn jiàn huò kǒng yí qīng tóu。