地炉歌寄伯仲
(宋代)苏过
野人劝我凿地炉,才能容膝便有馀。土床能曲方六尺,墐涂何必髹丹朱。
广文无毡与客设,蒲团但学僧跏趺。破铛折脚自然煮,中有至乐人所无。
我游东南古佛刹,潭潭大屋干浮屠。环床接席如坐井,白灰盖火深模糊。
贵人尽卧红氍毹,春风习习生四隅。牵衣留客长夜饮,一石屡醉狂淳于。
我家环堵真癯儒,鴳鹏无羡安枋榆。劳生养此梦幻躯,谁能华睆慕大夫。
时从村叟交蹠语,炔焰爬搔味醍醐。床头一榼自取饮,醉后耳熟时歌呼。
坐想颍川十日雨,尺薪如桂求里闾。此时无人知我乐,惜哉不与二仲俱。
我兄何时结茅庐,小窗请试新规模。
《地炉歌寄伯仲》拼音标注
dì lú gē jì bó zhòng
yě rén quàn wǒ záo dì lú,
cái néng róng xī biàn yǒu yú。
tǔ chuáng néng qū fāng lìu chǐ,
jìn tú hé bì xīu dān zhū。
guǎng wén wú zhān yǔ kè shè,
pú tuán dàn xué sēng jiā fū。
pò dāng zhé jiǎo zì rán zhǔ,
zhōng yǒu zhì lè rén suǒ wú。
wǒ yóu dōng nán gǔ fó chà,
tán tán dà wū gān fú tú。
huán chuáng jiē xí rú zuò jǐng,
bái hūi gài huǒ shēn mó hú。
gùi rén jǐn wò hóng qú shū,
chūn fēng xí xí shēng sì yú。
qiān yī líu kè cháng yè yǐn,
yī shí lv̌ zùi kuáng chún yú。
wǒ jiā huán dǔ zhēn qú rú,
yàn péng wú xiàn ān fāng yú。
láo shēng yǎng cǐ mèng huàn qū,
shúi néng huá huǎn mù dà fū。
shí cóng cūn sǒu jiāo zhí yǔ,
gùi yàn pá sāo wèi tí hú。
chuáng tóu yī kè zì qǔ yǐn,
zùi hòu ěr shú shí gē hū。
zuò xiǎng yǐng chuān shí rì yǔ,
chǐ xīn rú gùi qíu lǐ lv́。
cǐ shí wú rén zhī wǒ lè,
xī zāi bù yǔ èr zhòng jù。
wǒ xiōng hé shí jié máo lú,
xiǎo chuāng qǐng shì xīn gūi mó。