范季远作止斋求诗以此寄之

(宋代)苏过

急流勇退真难事,要取荣枯君自味。世间轩冕如嚼蜡,自觉山川天下贵。

君如八骏方服辀,帝闲正欲求千里。刷燕秣越非所愿,放浪烟霞蹑云水。

萧然筑室在人境,身与此心俱欲止。倦飞偶学陶彭泽,示疾还同老居士。

政忧功名来未免,吾驾不回谁与柅。古来索价累高人,少室终南应所鄙。

《范季远作止斋求诗以此寄之》拼音标注

fàn jì yuǎn zuò zhǐ zhāi qíu shī yǐ cǐ jì zhī
jí líu yǒng tùi zhēn nán shì,
yào qǔ róng kū jūn zì wèi。
shì jiān xuān miǎn rú jiáo là,
zì jué shān chuān tiān xià gùi。
jūn rú bā jùn fāng fú zhōu,
dì xián zhèng yù qíu qiān lǐ。
shuā yàn mò yuè fēi suǒ yuàn,
fàng làng yān xiá niè yún shǔi。
xiāo rán zhú shì zài rén jìng,
shēn yǔ cǐ xīn jù yù zhǐ。
juàn fēi ǒu xué táo péng zé,
shì jí huán tóng lǎo jū shì。
zhèng yōu gōng míng lái wèi miǎn,
wú jià bù húi shúi yǔ nǐ。
gǔ lái suǒ jià lèi gāo rén,
shǎo shì zhōng nán yìng suǒ bǐ。