和杨良卿

(宋代)苏过

客愁何处不相寻,节物年年又见侵。不为黄花思故国,羞堪白发负初心。

临风有句空悲咤,独酌无人诉浅深。却羡杨卿横槊后,从嘲落帽吐衣襟。

《和杨良卿》拼音标注

hé yáng liáng qīng
kè chóu hé chù bù xiāng xún,
jié wù nián nián yòu jiàn qīn。
bù wèi huáng huā sī gù guó,
xīu kān bái fā fù chū xīn。
lín fēng yǒu jù kōng bēi zhà,
dú zhuó wú rén sù qiǎn shēn。
què xiàn yáng qīng héng shuò hòu,
cóng cháo luò mào tǔ yī jīn。