次韵孙志康牡丹 其一
(宋代)苏过
春事依稀见一班,山花灼灼强施丹。能容丞掾歌呼处,信是平阳度量宽。
溪上有人归独晚,夜阑秉烛若为欢。但筽草檄催诗债,何必重寻落蕊看。
《次韵孙志康牡丹 其一》拼音标注
cì yùn sūn zhì kāng mǔ dān qí yī
chūn shì yī xī jiàn yī bān,
shān huā zhuó zhuó qiáng shī dān。
néng róng chéng yuàn gē hū chù,
xìn shì píng yáng dù liàng kuān。
xī shàng yǒu rén gūi dú wǎn,
yè lán bǐng zhú ruò wèi huān。
dàn 筽 cǎo xí cūi shī zhài,
hé bì zhòng xún luò rǔi kàn。