和王仲弓雪中怀友之什 其一

(宋代)苏过

出门无所之,怀刺名欲灭。要求我辈人,庶缓礼法设。

城南有胜士,块坐方禅悦。不嫌来往频,相对餐毡雪。

《和王仲弓雪中怀友之什 其一》拼音标注

hé wáng zhòng gōng xuě zhōng huái yǒu zhī shí qí yī
chū mén wú suǒ zhī,
huái cì míng yù miè。
yào qíu wǒ bèi rén,
shù huǎn lǐ fǎ shè。
chéng nán yǒu shèng shì,
kuài zuò fāng shàn yuè。
bù xián lái wǎng pín,
xiāng dùi cān zhān xuě。