塞上(二首)

(宋代)安道

黄云白草出关多,飒飒风吹积石河。
少妇愁添闺里思,征人泪落《陇头歌》。
受降城外单于猎,温宿营边汉使过。
强欲从军事鞍马,冯唐已老复如何。

《塞上(二首)》拼音标注

sāi shàng ( èr shǒu )
huáng yún bái cǎo chū guān duō,
sà sà fēng chūi jī shí hé。
shǎo fù chóu tiān gūi lǐ sī,
zhēng rén lèi luò 《 lǒng tóu gē 》。
shòu jiàng chéng wài dān yú liè,
wēn sù yíng biān hàn shǐ guò。
qiáng yù cóng jūn shì ān mǎ,
féng táng yǐ lǎo fù rú hé 。