客气
(明代)苏葵
渺然寓天地,何能独轩昂。古人有程规,毫发分否臧。
周易贱阴柔,往往贵阳刚。而亦戒用罔,藉茅乃其良。
嗟予禀赋偏,径情时见伤。几回懋持循,旋持仍旋忘。
面唾难自乾,脂韦窃惭惶。靡悟物有折,车轮嫌四方。
仲由喜闻过,塞耳立道旁。白首已怜逝,客气犹潜藏。
七年病已深,求艾休辞忙。伟哉张公艺,一字箴膏肓。
《客气》拼音标注
kè qì
miǎo rán yù tiān dì,
hé néng dú xuān áng。
gǔ rén yǒu chéng gūi,
háo fā fēn fǒu zāng。
zhōu yì jiàn yīn róu,
wǎng wǎng gùi yáng gāng。
ér yì jiè yòng wǎng,
jiè máo nǎi qí liáng。
jiē yú bǐng fù piān,
jìng qíng shí jiàn shāng。
jī húi mào chí xún,
xuán chí réng xuán wàng。
miàn tuò nán zì gān,
zhī wéi qiè cán huáng。
mǐ wù wù yǒu zhé,
chē lún xián sì fāng。
zhòng yóu xǐ wén guò,
sāi ěr lì dào páng。
bái shǒu yǐ lián shì,
kè qì yóu qián cáng。
qī nián bìng yǐ shēn,
qíu ài xīu cí máng。
wěi zāi zhāng gōng yì,
yī zì zhēn gāo huāng。