老饕赋

(宋代)苏轼

庖丁鼓刀,易牙烹熬,
水欲新而釜欲洁,火水陈而薪水劳。
九蒸暴而日燥,百上下而汤鏖。
尝项上之一脔,嚼霜前之两螯;
烂樱珠之煎蜜,滃杏酪之蒸糕;
蛤半熟而含酒,蟹微生而带糟。
盖聚物之夭美,以养吾之老饕。
婉彼姬姜,颜如李桃,
弹湘妃之玉瑟,鼓帝子之云璈,
命仙人之萼绿华,舞古曲之郁轮袍。
引南海之玻黎,酌凉州之葡萄,
愿先生之耆寿,分余沥与两髦。
候红潮于玉颊,敬暖响于檀槽,
忽累珠之妙唱,抽独茧之长缲;
闵手倦而少休,疑吻燥而当膏。
倒一缸之雪乳,列百柂之琼艘。
各眼滟于秋水,咸骨醉于春醪。
美人告去已而云散,先生方兀然而禅逃。
响松风于蟹眼,浮雪花于兔毫。
先生一笑而起,渺海阔而天高。

《老饕赋》拼音标注

lǎo tāo fù
páo dīng gǔ dāo,
yì yá pēng áo,
shǔi yù xīn ér fǔ yù jié,
huǒ shǔi chén ér xīn shǔi láo。
jǐu zhēng bào ér rì zào,
bǎi shàng xià ér tāng áo。
cháng xiàng shàng zhī yī luán,
jiáo shuāng qián zhī liǎng áo ; làn yīng zhū zhī jiān mì,
wěng xìng lào zhī zhēng gāo ; há bàn shú ér hán jǐu,
xiè wēi shēng ér dài zāo。
gài jù wù zhī yāo měi,
yǐ yǎng wú zhī lǎo tāo。
wǎn bǐ jī jiāng,
yán rú lǐ táo,
dàn xiāng fēi zhī yù sè,
gǔ dì zǐ zhī yún áo,
mìng xiān rén zhī è lv̀ huá,
wǔ gǔ qū zhī yù lún páo。
yǐn nán hǎi zhī bō lí,
zhuó liáng zhōu zhī pú táo,
yuàn xiān shēng zhī qí shòu,
fēn yú lì yǔ liǎng máo。
hòu hóng cháo yú yù jiá,
jìng nuǎn xiǎng yú tán cáo,
hū lèi zhū zhī miào chàng,
chōu dú chóng zhī cháng zǎo ; mǐn shǒu juàn ér shǎo xīu,
yí wěn zào ér dāng gāo。
dǎo yī gāng zhī xuě rǔ,
liè bǎi yí zhī qióng sāo。
gè yǎn yàn yú qīu shǔi,
xián gǔ zùi yú chūn láo。
měi rén gào qù yǐ ér yún sàn,
xiān shēng fāng wù rán ér shàn táo。
xiǎng sōng fēng yú xiè yǎn,
fú xuě huā yú tù háo。
xiān shēng yī xiào ér qǐ,
miǎo hǎi kuò ér tiān gāo 。