太行道
(宋代)苏舜钦
行行太行道,一步三太息。念厥造化初,春何险此极。
左右无底壑,前后至顽石。高者欲作天明党,深者疑断地血脉。
夜中岩下埋斗杓,日午阴壁风雪号。攀缘有路到绝仞,四望群峰合沓如波涛。
忽至逼侧处,咫尺颠坠恐莫逃。嗟乎古昔未开时,隔绝往来人不思。
淳源一破山岳碎,巧心遂去缘崄巇。崄巇不穷甚可畏,悼此二者亡其宜。
天地不自崄,崄由人为之。彼车摧轮马伤足,中路勿叹勿恸哭。
世上安涂故有焉,孰使汝行此道躯高轩,丧坠不收宜尔然。
《太行道》拼音标注
tài xíng dào
xíng xíng tài xíng dào,
yī bù sān tài xī。
niàn jué zào huà chū,
chūn hé xiǎn cǐ jí。
zuǒ yòu wú dǐ hè,
qián hòu zhì wán shí。
gāo zhě yù zuò tiān míng dǎng,
shēn zhě yí duàn dì xiě mài。
yè zhōng yán xià mái dǒu sháo,
rì wǔ yīn bì fēng xuě hào。
pān yuán yǒu lù dào jué rèn,
sì wàng qún fēng hé tà rú bō tāo。
hū zhì bī cè chù,
zhǐ chǐ diān zhùi kǒng mò táo。
jiē hū gǔ xī wèi kāi shí,
gé jué wǎng lái rén bù sī。
chún yuán yī pò shān yuè sùi,
qiǎo xīn sùi qù yuán xiǎn xī。
xiǎn xī bù qióng shén kě wèi,
dào cǐ èr zhě wáng qí yí。
tiān dì bù zì xiǎn,
xiǎn yóu rén wèi zhī。
bǐ chē cūi lún mǎ shāng zú,
zhōng lù wù tàn wù tòng kū。
shì shàng ān tú gù yǒu yān,
shú shǐ rǔ xíng cǐ dào qū gāo xuān,
sāng zhùi bù shōu yí ěr rán。