蜀士
(宋代)苏舜钦
蜀国天下险,奇怪生中间。有士贾其姓,抱中东入关。
献册叩谏鼓,其言蔚可观。愿以微贱躯,一得至上前。
掉舌灭西寇,画地收幽燕。且云太平久,兵战无人言。
臣尝学其法,自集数百篇。治乱与成败,密然不可删。
三献辄罢去,志屈心悲酸。将相门户深,欲往复见拦。
负贩冒日热,引重冲雪寒。羁苦辇毂下,以图晨夕餐。
如此三岁馀,夜夜抱膝叹。义者或赈给,遂复归巴川。
嗟乎区宇大,此徒亦已繁。城市与岩穴,隐默孰辨旃。
幸得出自鬻,何惜置末班。吾相柄天下,处事当几先。
古之设爵位,盖欲英雄躔。次第立名级,不使智虑闲。
稍有才器者,必以禄仕牵。所患在不出,既出那弃捐。
放蛟入大水,躯虎还深山。失一故无害,其类莫可攀。
《蜀士》拼音标注
shǔ shì
shǔ guó tiān xià xiǎn,
qí guài shēng zhōng jiān。
yǒu shì jiǎ qí xìng,
bào zhōng dōng rù guān。
xiàn cè kòu jiàn gǔ,
qí yán wèi kě guān。
yuàn yǐ wēi jiàn qū,
yī dé zhì shàng qián。
diào shé miè xī kòu,
huà dì shōu yōu yàn。
qiě yún tài píng jǐu,
bīng zhàn wú rén yán。
chén cháng xué qí fǎ,
zì jí shù bǎi piān。
zhì luàn yǔ chéng bài,
mì rán bù kě shān。
sān xiàn zhé bà qù,
zhì qū xīn bēi suān。
jiāng xiāng mén hù shēn,
yù wǎng fù jiàn lán。
fù fàn mào rì rè,
yǐn zhòng chōng xuě hán。
jī kǔ niǎn gǔ xià,
yǐ tú chén xī cān。
rú cǐ sān sùi yú,
yè yè bào xī tàn。
yì zhě huò zhèn gěi,
sùi fù gūi bā chuān。
jiē hū qū yǔ dà,
cǐ tú yì yǐ fán。
chéng shì yǔ yán xué,
yǐn mò shú biàn zhān。
xìng dé chū zì yù,
hé xī zhì mò bān。
wú xiāng bǐng tiān xià,
chù shì dāng jī xiān。
gǔ zhī shè jué wèi,
gài yù yīng xióng chán。
cì dì lì míng jí,
bù shǐ zhì lv̀ xián。
shāo yǒu cái qì zhě,
bì yǐ lù shì qiān。
suǒ huàn zài bù chū,
jì chū nà qì juān。
fàng jiāo rù dà shǔi,
qū hǔ huán shēn shān。
shī yī gù wú hài,
qí lèi mò kě pān。