寄富彦国

(宋代)苏舜钦

自古猾者胡与羌,胡羌相连动朔方。奸谋阴就一朝发,直欲截割吾土疆。

遣使持书至阙下,四方物论如沸汤。天子仄席旰未尝,相君日暮犹庙堂。

彦国感慨请奉使,誓将摧折其锋铓。受诏驱马出都门,都人走观叹且伤。

猾胡闻风已厌伏,聚听大议羞乱常。愿如故约不敢妄,脱甲争献宝玉觞。

旆旌威迟还上国,所至观者如倾江。杖父奔蹶喜出泣,妇女聚语气激昂。

至尊虚怀坐赭床,中人催入见未央。对久赤日下辇道,翠华影转熏风凉。

归来堂上拜寿母,宾车塞破甘泉坊。衣尘未涤又出使,往来绝域如门墙。

已知高贤抱器识,因时与国为辉光。不烦一甲屈万众,以此可见才短长。

彦国本为廊庙器,何祗口舌平强梁。使之当国柄天下,夷狄岂复能猖狂。

《寄富彦国》拼音标注

jì fù yàn guó
zì gǔ huá zhě hú yǔ qiāng,
hú qiāng xiāng lián dòng shuò fāng。
jiān móu yīn jìu yī zhāo fā,
zhí yù jié gē wú tǔ jiāng。
qiǎn shǐ chí shū zhì què xià,
sì fāng wù lùn rú fèi tāng。
tiān zǐ zè xí gàn wèi cháng,
xiāng jūn rì mù yóu miào táng。
yàn guó gǎn kǎi qǐng fèng shǐ,
shì jiāng cūi zhé qí fēng máng。
shòu zhào qū mǎ chū dū mén,
dū rén zǒu guān tàn qiě shāng。
huá hú wén fēng yǐ yàn fú,
jù tīng dà yì xīu luàn cháng。
yuàn rú gù yuē bù gǎn wàng,
tuō jiǎ zhēng xiàn bǎo yù shāng。
pèi jīng wēi chí huán shàng guó,
suǒ zhì guān zhě rú qīng jiāng。
zhàng fù bēn jué xǐ chū qì,
fù nv̌ jù yǔ qì jī áng。
zhì zūn xū huái zuò zhě chuáng,
zhōng rén cūi rù jiàn wèi yāng。
dùi jǐu chì rì xià niǎn dào,
cùi huá yǐng zhuǎn xūn fēng liáng。
gūi lái táng shàng bài shòu mǔ,
bīn chē sāi pò gān quán fāng。
yī chén wèi dí yòu chū shǐ,
wǎng lái jué yù rú mén qiáng。
yǐ zhī gāo xián bào qì shì,
yīn shí yǔ guó wèi hūi guāng。
bù fán yī jiǎ qū wàn zhòng,
yǐ cǐ kě jiàn cái duǎn cháng。
yàn guó běn wèi láng miào qì,
hé zhī kǒu shé píng qiáng liáng。
shǐ zhī dāng guó bǐng tiān xià,
yí dí qǐ fù néng chāng kuáng。