春暮初晴自御宿川之华严寺

(宋代)苏舜钦

春暮曾无属物心,野行聊得据鞍吟。路经废苑情通古,水绕苍山意共深。

残日花间浮暖艳,断云楼外卷轻阴。骚人自昔伤鶗鴂,休苦风前送好音。

《春暮初晴自御宿川之华严寺》拼音标注

chūn mù chū qíng zì yù sù chuān zhī huá yán sì
chūn mù céng wú shǔ wù xīn,
yě xíng liáo dé jù ān yín。
lù jīng fèi yuàn qíng tōng gǔ,
shǔi rào cāng shān yì gòng shēn。
cán rì huā jiān fú nuǎn yàn,
duàn yún lóu wài juàn qīng yīn。
sāo rén zì xī shāng tí juè,
xīu kǔ fēng qián sòng hǎo yīn。