奉使还至近畿先寄史院诸同舍二首 其二

(宋代)苏颂

倏忽经冬又涉春,年光冉冉暗催人。要荒光去三千里,晦朔俄惊十二旬。

绝代方言空问俗,蓬山直舍已凝尘。汗青何日成书去,头白常惭窃禄频。

《奉使还至近畿先寄史院诸同舍二首 其二》拼音标注

fèng shǐ huán zhì jìn jī xiān jì shǐ yuàn zhū tóng shè èr shǒu qí èr
shū hū jīng dōng yòu shè chūn,
nián guāng rǎn rǎn àn cūi rén。
yào huāng guāng qù sān qiān lǐ,
hùi shuò é liáng shí èr xún。
jué dài fāng yán kōng wèn sú,
péng shān zhí shè yǐ níng chén。
hàn qīng hé rì chéng shū qù,
tóu bái cháng cán qiè lù pín。