七弟示诗后又改缘字为川字因再次韵

(宋代)苏颂

幽栖新得地,朴饰敢求全。
一亩真儒有,三求近道边。
锄荒还见旧,革陋遂成妍。
栋宇依岩畔,烟云入槛前。
人非胜土木,心每惧冰渊。
州处来閒燕,山居隔市廛。
轩窗横列岫,屏嶂对先贤。
念昔初经始,惟蕲远水泉。
丘园宁待贲,宗庙贵为先。
幸免灵台寄,重叨真室虔。
颐生无异术,送死有新阡。
世虑都忘矣,劳生此息焉。
道腴甘淡薄,食邑减芳鲜。
士誉言功德,僧谈半满偏。
未从招隐客,不费买邻钱。
昼静龙须坐,宵寒龟壳眠。
藉莎毋剪薙,即石不磨镌。
假职恩良厚,归田志益坚。
秋毫知帝力,清白自家传。
吾弟欣堂构,长言纪瓞绵。
思亲乐京口,怀土限闽川。
江左步兵酒,华阳小有天。
衔杯蠲痼疾,行药助修求。
更有扶衰物,邻家十八仙。

《七弟示诗后又改缘字为川字因再次韵》拼音标注

qī dì shì shī hòu yòu gǎi yuán zì wèi chuān zì yīn zài cì yùn
yōu qī xīn dé dì,
pò shì gǎn qíu quán。
yī mǔ zhēn rú yǒu,
sān qíu jìn dào biān。
chú huāng huán jiàn jìu,
gé lòu sùi chéng yán。
dòng yǔ yī yán pàn,
yān yún rù jiàn qián。
rén fēi shèng tǔ mù,
xīn měi jù bīng yuān。
zhōu chù lái xián yàn,
shān jū gé shì chán。
xuān chuāng héng liè xìu,
píng zhàng dùi xiān xián。
niàn xī chū jīng shǐ,
wéi qí yuǎn shǔi quán。
qīu yuán níng dài bì,
zōng miào gùi wèi xiān。
xìng miǎn líng tái jì,
zhòng tāo zhēn shì qián。
yí shēng wú yì zhú,
sòng sǐ yǒu xīn qiān。
shì lv̀ dū wàng yǐ,
láo shēng cǐ xī yān。
dào yú gān dàn bó,
shí yì jiǎn fāng xiān。
shì yù yán gōng dé,
sēng tán bàn mǎn piān。
wèi cóng zhāo yǐn kè,
bù fèi mǎi lín qián。
zhòu jìng lóng xū zuò,
xiāo hán gūi ké mián。
jiè shā wú jiǎn tì,
jí shí bù mó juān。
jiǎ zhí ēn liáng hòu,
gūi tián zhì yì jiān。
qīu háo zhī dì lì,
qīng bái zì jiā chuán。
wú dì xīn táng gōu,
cháng yán jì dié mián。
sī qīn lè jīng kǒu,
huái tǔ xiàn mǐn chuān。
jiāng zuǒ bù bīng jǐu,
huá yáng xiǎo yǒu tiān。
xián bēi juān gù jí,
xíng yào zhù xīu qíu。
gèng yǒu fú shuāi wù,
lín jiā shí bā xiān 。