昭亭山

(宋代)苏为

昭亭载严祠,休祐穰穰布。
森罗绝涧松,盘屈中阿路。
凝眸盼平野,彷佛披寒雾。
水远露微阳,山明照红树。
数尺渔艇归,几点秋鸿度。
唯思圜室静,更祷馀糧富。
天末望白云,帝乡深所慕。

《昭亭山》拼音标注

zhāo tíng shān
zhāo tíng zài yán cí,
xīu yòu ráng ráng bù。
sēn luō jué jiàn sōng,
pán qū zhōng ā lù。
níng móu pàn píng yě,
páng fó pī hán wù。
shǔi yuǎn lù wēi yáng,
shān míng zhào hóng shù。
shù chǐ yú tǐng gūi,
jī diǎn qīu hóng dù。
wéi sī yuán shì jìng,
gèng dǎo yú liáng fù。
tiān mò wàng bái yún,
dì xiāng shēn suǒ mù 。