病后白发

(宋代)苏辙

枯木自少叶,不堪经晓霜。
病添衰发白,梳落细丝长。
筋力従凋朽,肝心罢激昂。
势如秋后雨,一度一凄凉。

《病后白发》拼音标注

bìng hòu bái fā
kū mù zì shǎo yè,
bù kān jīng xiǎo shuāng。
bìng tiān shuāi fā bái,
shū luò xì sī cháng。
jīn lì cóng diāo xǐu,
gān xīn bà jī áng。
shì rú qīu hòu yǔ,
yī dù yī qī liáng 。