次韵王适雪晴复雪二首

(宋代)苏辙

骄阳得一雪,逾尺应更好。
晨兴视窗隙,惊见晴霞杲。
九衢无停迹,狼籍须一扫。
空余浩然气,凛凛接清昊。
余寒薄虚室,一静解群燥。
晨炊晚未供,客馈惭草草。
试脱身上衣,行问酒家保。
孤吟击槁木,大笑称有道。
人生但如此,富贵何用祷。
所思独未见,耿耿屡怀抱。
同云自成幄,飞雪来无根。
一为清风卷,坐见东方暾。
重阴偶复合,飞霰满南轩。
油然青春意,已见出土萱。
老病一不堪,惟恃浊酒温。
开户理松菊,扫荡无遗痕。
卷舒朝夕间,谁识造化元。
乾坤本何施,中有神怪奔。
万物极毫末,颠倒何足掀。
老农但知种,荷锄理南园。

《次韵王适雪晴复雪二首》拼音标注

cì yùn wáng shì xuě qíng fù xuě èr shǒu
jiāo yáng dé yī xuě,
yú chǐ yìng gèng hǎo。
chén xīng shì chuāng xì,
liáng jiàn qíng xiá gǎo。
jǐu qú wú tíng jī,
láng jí xū yī sǎo。
kōng yú hào rán qì,
lǐn lǐn jiē qīng hào。
yú hán bó xū shì,
yī jìng jiě qún zào。
chén chūi wǎn wèi gōng,
kè kùi cán cǎo cǎo。
shì tuō shēn shàng yī,
xíng wèn jǐu jiā bǎo。
gū yín jí gǎo mù,
dà xiào chēng yǒu dào。
rén shēng dàn rú cǐ,
fù gùi hé yòng dǎo。
suǒ sī dú wèi jiàn,
gěng gěng lv̌ huái bào。
tóng yún zì chéng wò,
fēi xuě lái wú gēn。
yī wèi qīng fēng juàn,
zuò jiàn dōng fāng tūn。
zhòng yīn ǒu fù hé,
fēi xiàn mǎn nán xuān。
yóu rán qīng chūn yì,
yǐ jiàn chū tǔ xuān。
lǎo bìng yī bù kān,
wéi shì zhuó jǐu wēn。
kāi hù lǐ sōng jú,
sǎo dàng wú yí hén。
juàn shū zhāo xī jiān,
shúi shì zào huà yuán。
gān kūn běn hé shī,
zhōng yǒu shén guài bēn。
wàn wù jí háo mò,
diān dǎo hé zú xiān。
lǎo nóng dàn zhī zhǒng,
hé chú lǐ nán yuán 。