和张安道读杜集

(宋代)苏辙

我公才不世,晚岁道尤高。
与物都无著,看书未觉劳。
微言精《老》、《易》,奇韵喜《庄》、《骚》。
杜叟诗篇在,唐人气力豪。
近时无沈、宋,前辈蔑刘、曹。
天骥精神稳,层台结构牢。
龙腾非有迹,鲸转自生涛。
浩荡来何极,雍容去若遨。
坛高真命将,毳乱始知髦。
白也空无敌,微之岂少褒。
论文开锦绣,赋命委蓬蒿。
初试中书日,旋闻鄜畴逃。
妻孥隔豺虎,关辅暗旌旄。
入蜀营三径,浮江寄一艘。
投人惭下舍,爱酒类东皋。
漂泊终浮梗,迂疏独钓鳌。
误身空有赋,掩胫惜无袍。
卷轴今何益,零丁昔未遭。
相如元并世,惠子谩临濠。
得失将谁怨,凭公付浊醪。

《和张安道读杜集》拼音标注

hé zhāng ān dào dú dù jí
wǒ gōng cái bù shì,
wǎn sùi dào yóu gāo。
yǔ wù dū wú zhù,
kàn shū wèi jué láo。
wēi yán jīng 《 lǎo 》 、 《 yì 》,
qí yùn xǐ 《 zhuāng 》 、 《 sāo 》。
dù sǒu shī piān zài,
táng rén qì lì háo。
jìn shí wú shěn 、 sòng,
qián bèi miè líu 、 cáo。
tiān jì jīng shén wěn,
céng tái jié gōu láo。
lóng téng fēi yǒu jī,
jīng zhuǎn zì shēng tāo。
hào dàng lái hé jí,
yōng róng qù ruò áo。
tán gāo zhēn mìng jiāng,
cùi luàn shǐ zhī máo。
bái yě kōng wú dí,
wēi zhī qǐ shǎo bāo。
lùn wén kāi jǐn xìu,
fù mìng wěi péng hāo。
chū shì zhōng shū rì,
xuán wén fū chóu táo。
qī nú gé chái hǔ,
guān fǔ àn jīng máo。
rù shǔ yíng sān jìng,
fú jiāng jì yī sāo。
tóu rén cán xià shè,
ài jǐu lèi dōng gāo。
piāo bó zhōng fú gěng,
yū shū dú diào áo。
wù shēn kōng yǒu fù,
yǎn jìng xī wú páo。
juàn zhóu jīn hé yì,
líng dīng xī wèi zāo。
xiāng rú yuán bìng shì,
hùi zǐ mán lín háo。
dé shī jiāng shúi yuàn,
píng gōng fù zhuó láo 。