耕者得古玉指环一首

(宋代)苏籀

百世繁华堕劫灰,凄凉断簪并擘钗。
淑颜窈窕亦尘土,指环耕出田中来。
野人辛勤务稼穑,两手龟拆闢草莱。
未知此环竟安用,但讶光采尤奇瑰。
王孙捉麈不辨玉,手面膏拭无纤埃。
柔荑纤纤擢绀袖,五云书势高崔嵬。
金拨收声饫犀箸,冰遏红牙诚妙哉。
指环不肯贫家售,东邻女贫人道丑。
巧梳堕马长扫眉,五色紝针工组绣。
古人制器知为谁,今时岂乏春风手。
春葱银甲深藏袖,偕老赋诗须我友。

《耕者得古玉指环一首》拼音标注

gēng zhě dé gǔ yù zhǐ huán yī shǒu
bǎi shì fán huá duò jié hūi,
qī liáng duàn zān bìng bò chāi。
shú yán yǎo tiǎo yì chén tǔ,
zhǐ huán gēng chū tián zhōng lái。
yě rén xīn qín wù jià sè,
liǎng shǒu gūi chāi pì cǎo lái。
wèi zhī cǐ huán jìng ān yòng,
dàn yà guāng cǎi yóu qí gūi。
wáng sūn zhuō zhǔ bù biàn yù,
shǒu miàn gāo shì wú xiān āi。
róu tí xiān xiān zhuó gàn xìu,
wǔ yún shū shì gāo cūi wéi。
jīn bō shōu shēng yù xī zhù,
bīng è hóng yá chéng miào zāi。
zhǐ huán bù kěn pín jiā shòu,
dōng lín nv̌ pín rén dào chǒu。
qiǎo shū duò mǎ cháng sǎo méi,
wǔ sè rèn zhēn gōng zǔ xìu。
gǔ rén zhì qì zhī wèi shúi,
jīn shí qǐ fá chūn fēng shǒu。
chūn cōng yín jiǎ shēn cáng xìu,
xié lǎo fù shī xū wǒ yǒu 。