次梅斋严韵

(宋代)苏籀

振条裂石寒飕飕,霰集黄昏天为愁。
若兰政恐远庭户,健步斸本移岩幽。
断魂能返神可雪,照夜薰天欲奔月。
妖韶敷艳满东风,肤清骨秀无相绝。

《次梅斋严韵》拼音标注

cì méi zhāi yán yùn
zhèn tiáo liè shí hán sōu sōu,
xiàn jí huáng hūn tiān wèi chóu。
ruò lán zhèng kǒng yuǎn tíng hù,
jiàn bù zhǔ běn yí yán yōu。
duàn hún néng fǎn shén kě xuě,
zhào yè xūn tiān yù bēn yuè。
yāo sháo fū yàn mǎn dōng fēng,
fū qīng gǔ xìu wú xiāng jué 。