汉宫春晓图歌为克斋司徒题

(明代)孙承恩

斜日吹落明星稀,汉家宫里春云低。铜龙漏静午门辟,鱼钥声传万户齐。

此时六宫人尽起,宝镜荧荧对梳洗。螺黛妆馀积翠烟,残脂涤去流红腻。

龙脑入缕罗衣香,珠钿玉佩锵鸣珰。试问宫中谁第一,赵家姊妹誇新妆。

东风习习春犹浅,小立徐行娇步软。梦馀杨柳尚含嚬,睡足海棠犹力倦。

帘垂翡翠挂珊瑚,渐观花影摇金铺。閒理玉筝调锦瑟,官家上直听传呼。

列屋盈盈尽妖冶,负宠争怜不相下。饰貌何如饰性情,当熊辞辇何为者。

容光或有覆盆遗,燕笑宁知泣向隅。歌舞昭阳竞春好,凄凉长信恨更迟。

春去春来年复年,人生岂得常娇妍。忽忽愁中添绿鬓,匆匆镜里改朱颜。

沧海桑田讵胜道,富贵荣华孰长保。试看当时盛丽区,只今无地生芳草。

《汉宫春晓图歌为克斋司徒题》拼音标注

hàn gōng chūn xiǎo tú gē wèi kè zhāi sī tú tí
xié rì chūi luò míng xīng xī,
hàn jiā gōng lǐ chūn yún dī。
tóng lóng lòu jìng wǔ mén pì,
yú yào shēng chuán wàn hù qí。
cǐ shí lìu gōng rén jǐn qǐ,
bǎo jìng yíng yíng dùi shū xǐ。
luó dài zhuāng yú jī cùi yān,
cán zhī dí qù líu hóng nì。
lóng nǎo rù lv̌ luō yī xiāng,
zhū diàn yù pèi qiāng míng dāng。
shì wèn gōng zhōng shúi dì yī,
zhào jiā zǐ mèi kuā xīn zhuāng。
dōng fēng xí xí chūn yóu qiǎn,
xiǎo lì xú xíng jiāo bù ruǎn。
mèng yú yáng lǐu shàng hán pín,
shùi zú hǎi táng yóu lì juàn。
lián chúi fěi cùi guà shān hú,
jiàn guān huā yǐng yáo jīn pū。
xián lǐ yù zhēng diào jǐn sè,
guān jiā shàng zhí tīng chuán hū。
liè wū yíng yíng jǐn yāo yě,
fù chǒng zhēng lián bù xiāng xià。
shì mào hé rú shì xìng qíng,
dāng xióng cí niǎn hé wèi zhě。
róng guāng huò yǒu fù pén yí,
yàn xiào níng zhī qì xiàng yú。
gē wǔ zhāo yáng jìng chūn hǎo,
qī liáng cháng xìn hèn gèng chí。
chūn qù chūn lái nián fù nián,
rén shēng qǐ dé cháng jiāo yán。
hū hū chóu zhōng tiān lv̀ bìn,
cōng cōng jìng lǐ gǎi zhū yán。
cāng hǎi sāng tián jù shèng dào,
fù gùi róng huá shú cháng bǎo。
shì kàn dāng shí shèng lì qū,
zhǐ jīn wú dì shēng fāng cǎo。