襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其六 孟浩然
(明代)孙承恩
浩然亦高人,神思乃清朗。读书陋拘牵,制行喜疏旷。
赋诗妙天趣,力索不可彷。冲融大雅音,金石振遗响。
禁中遇天子,召对心所向。终焉意不合,归哉南山放。
唐诗盛千古,公也李杜行。布衣一时穷,高誉后人仰。
我来经故里,慨矣劳缅想。鹿门当时月,依依汉江上。
《襄阳为自古要地抚遗迹吊往事有怀七人焉因各赋诗一首 其六 孟浩然》拼音标注
xiāng yáng wèi zì gǔ yào dì fǔ yí jī diào wǎng shì yǒu huái qī rén yān yīn gè fù shī yī shǒu qí lìu mèng hào rán
hào rán yì gāo rén,
shén sī nǎi qīng lǎng。
dú shū lòu jū qiān,
zhì xíng xǐ shū kuàng。
fù shī miào tiān qù,
lì suǒ bù kě páng。
chōng róng dà yǎ yīn,
jīn shí zhèn yí xiǎng。
jìn zhōng yù tiān zǐ,
zhào dùi xīn suǒ xiàng。
zhōng yān yì bù hé,
gūi zāi nán shān fàng。
táng shī shèng qiān gǔ,
gōng yě lǐ dù xíng。
bù yī yī shí qióng,
gāo yù hòu rén yǎng。
wǒ lái jīng gù lǐ,
kǎi yǐ láo miǎn xiǎng。
lù mén dāng shí yuè,
yī yī hàn jiāng shàng。
- 上一篇:贞雁篇
- 下一篇:打鱼纪事少司马良所已两和末复有述怀之篇因奉答