拟古二十七首 其二
(明代)孙承恩
有鸟白翯翯,来自东海浔。虽无文采烂,洁白羽毛新。
飞飞集神州,琅然扬清音。威凤仪朝阳,和鸣叶韶琴。
日短羽翼单,天阔云雾深。凤鸟苦不省,鸱鸮将见侵。
四顾羁旅孤,怆恻反哺心。会当乘便风,复归故山林。
《拟古二十七首 其二》拼音标注
nǐ gǔ èr shí qī shǒu qí èr
yǒu niǎo bái hè hè,
lái zì dōng hǎi xún。
sūi wú wén cǎi làn,
jié bái yǔ máo xīn。
fēi fēi jí shén zhōu,
láng rán yáng qīng yīn。
wēi fèng yí zhāo yáng,
hé míng yè sháo qín。
rì duǎn yǔ yì dān,
tiān kuò yún wù shēn。
fèng niǎo kǔ bù shěng,
zhī xiāo jiāng jiàn qīn。
sì gù jī lv̌ gū,
chuàng cè fǎn bǔ xīn。
hùi dāng chéng biàn fēng,
fù gūi gù shān lín。