发苍梧

(明代)孙承恩

悠悠客心惊,冉冉岁华易。春风吹天涯,百草凄已碧。

长江无劲鳞,远汉有倦翼。万里今此归,慰喜动颜色。

楼船沸箫鼓,东道劳祖席。持杯心已慵,解缆翻不怿。

眷焉念初至,有友生死隔。鸟鸣唤其侣,兽鸣求其匹。

同来不同返,恻怆涕沾臆。

《发苍梧》拼音标注

fā cāng wú
yōu yōu kè xīn liáng,
rǎn rǎn sùi huá yì。
chūn fēng chūi tiān yá,
bǎi cǎo qī yǐ bì。
cháng jiāng wú jìng lín,
yuǎn hàn yǒu juàn yì。
wàn lǐ jīn cǐ gūi,
wèi xǐ dòng yán sè。
lóu chuán fèi xiāo gǔ,
dōng dào láo zǔ xí。
chí bēi xīn yǐ yōng,
jiě làn fān bù yì。
juàn yān niàn chū zhì,
yǒu yǒu shēng sǐ gé。
niǎo míng huàn qí lv̌,
shòu míng qíu qí pǐ。
tóng lái bù tóng fǎn,
cè chuàng tì zhān yì。