秋怀和答友人戴师观五首 其二

(明代)孙承恩

月明姜被寒,掩映成独宿。天涯若飘泊,念我亲骨肉。

春风吹荆花,负此正芬郁。慈闱奉晨昏,不得共粟菽。

忧来浩无端,清泪动盈掬。萧条鹡鸰诗,展卷不忍读。

嗣音久疏旷,引睇伫双足。明发当有至,灯花结新绿。

《秋怀和答友人戴师观五首 其二》拼音标注

qīu huái hé dá yǒu rén dài shī guān wǔ shǒu qí èr
yuè míng jiāng bèi hán,
yǎn yìng chéng dú sù。
tiān yá ruò piāo bó,
niàn wǒ qīn gǔ ròu。
chūn fēng chūi jīng huā,
fù cǐ zhèng fēn yù。
cí wéi fèng chén hūn,
bù dé gòng sù shú。
yōu lái hào wú duān,
qīng lèi dòng yíng jú。
xiāo tiáo jí líng shī,
zhǎn juàn bù rěn dú。
sì yīn jǐu shū kuàng,
yǐn dì zhù shuāng zú。
míng fā dāng yǒu zhì,
dēng huā jié xīn lv̀。