题傅青主为阎古古画松
(清代)孙云锦
呜呼凤陵,四十万树悲一炬,冬青枝冷啼秋雨。一木难支大厦倾,三蘖空伤奈何计。
列朝培植三百年,故力百木余苍烟。伊谁放笔为直干,托根无地其天全。
半死半生僵复起,真气郁勃犹满纸。天荒地老不受大夫封,祇疑清风谡谡清入耳,空同泗水想高轨。
《题傅青主为阎古古画松》拼音标注
tí fù qīng zhǔ wèi yán gǔ gǔ huà sōng
wū hū fèng líng,
sì shí wàn shù bēi yī jù,
dōng qīng zhī lěng tí qīu yǔ。
yī mù nán zhī dà shà qīng,
sān niè kōng shāng nài hé jì。
liè zhāo péi zhí sān bǎi nián,
gù lì bǎi mù yú cāng yān。
yī shúi fàng bǐ wèi zhí gān,
tuō gēn wú dì qí tiān quán。
bàn sǐ bàn shēng jiāng fù qǐ,
zhēn qì yù bó yóu mǎn zhǐ。
tiān huāng dì lǎo bù shòu dà fū fēng,
qí yí qīng fēng sù sù qīng rù ěr,
kōng tóng sì shǔi xiǎng gāo gǔi。
- 上一篇:月夜游舜山
- 下一篇:溯黄风逆行迟至众兴就陆