葫芦石
(宋代)安道
当年移檄致山灵,凿破苍苔一段青。树映高低云上下,杯流潋滟水清泠。
草茵铺地天为幕,林障排空山作屏。石上醉馀无一事,朗吟閒步翠岩亭。
《葫芦石》拼音标注
hú lú shí
dāng nián yí xí zhì shān líng,
záo pò cāng tái yī duàn qīng。
shù yìng gāo dī yún shàng xià,
bēi líu liàn yàn shǔi qīng líng。
cǎo yīn pū dì tiān wèi mù,
lín zhàng pái kōng shān zuò píng。
shí shàng zùi yú wú yī shì,
lǎng yín xián bù cùi yán tíng。