沁园春 自题小影

(清代)谈印梅

来自何方,去自何年,孑然一身。向花间小立,瘦真露骨,灯前密坐,交已忘形。

卿本工愁,我独落魄,同作天涯薄幸人。披图处,独卿能知我,我也怜卿。

何妨遁入空门。早抛却、红尘换白云。奈乾啼湿哭,未能免俗,风磨雨折,不若无生。

萱草长枯,春晖久老,无复爷娘唤女声。君因怎、也心如棋局,抱恨难平。

《沁园春 自题小影》拼音标注

qìn yuán chūn zì tí xiǎo yǐng
lái zì hé fāng,
qù zì hé nián,
jié rán yī shēn。
xiàng huā jiān xiǎo lì,
shòu zhēn lù gǔ,
dēng qián mì zuò,
jiāo yǐ wàng xíng。
qīng běn gōng chóu,
wǒ dú luò pò,
tóng zuò tiān yá bó xìng rén。
pī tú chù,
dú qīng néng zhī wǒ,
wǒ yě lián qīng。
hé fáng dùn rù kōng mén。
zǎo pāo què 、 hóng chén huàn bái yún。
nài gān tí shī kū,
wèi néng miǎn sú,
fēng mó yǔ zhé,
bù ruò wú shēng。
xuān cǎo cháng kū,
chūn hūi jǐu lǎo,
wú fù yé niáng huàn nv̌ shēng。
jūn yīn zěn 、 yě xīn rú qí jú,
bào hèn nán píng。